 |
| 845 |
Tiếc thay một đóa trà mi,
Con ong đã mở đường đi lối về.
Một cơn mưa gió nặng nề,
Thương gì đến ngọc, tiếc gì đến hương. |
850. |
Đêm
xuân một giấc mơ màng,
Đuốc hoa để đó, mặc nàng nằm trơ.
Giọt
riêng tầm tã tuôn mưa,
Phần căm nỗi khách phần dơ nỗi mình:
Tuồng chi
là giống hôi tanh, |
855. |
Thân
nghìn vàng để ô danh má hồng.
Thôi còn chi nữa mà mong?
Đời người thôi thế là xong một đời.
Giân duyên tủi phận bời bời,
Cầm dao nàng đã toan bài quyên sinh. |
860. |
Nghĩ
đi nghĩ lại một mình,
Một mình thì chớ hai tình
thì sao?
Sau dầu sinh sự thế nào,
Truy nguyên chẳng kẻo lụy vào song thân.
Nỗi mình âu cũng giãn dần, |
| |
Kíp chầy thôi cũng một lần mà thôi! |
|
 |
|