 |
Thúy Kiều Tâm Sự Cùng Thúy Vân


 |
| |
Nỗi
riêng, riêng những bàng hoàng,
Dầu chong trắng đĩa, lệ tràn thấm khăn.
Thúy Vân chợt tỉnh giấc xuân, |
715. |
Dưới đ èn ghé đến ân cần hỏi han.
Cơ trời dâu bể đa đoan,
Một nhà để chị riêng oan một mình.
Cớ chi ngồi nhẫn tàn canh,
Nỗi riêng còn mắc mối tình chi đây? |
720. |
Rằng: Lòng đương thổn thức đầy,
Tơ duyên còn vướng mối này chưa xong.
Hở môi ra cũng thẹn thùng,
Để lòng thì phụ tấm lòng với ai!
Cây em, em có chịu lời, |
725. |
Ngồi
lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.
Giữa đường đứt gánh tương tư,
Keo loan
chắp mối tơ thừa mặc em.
Kể từ khi gặp chàng Kim,
Khi ngày quạt ước, khi đ êm chén thề. |
730. |
Sự
đâu sóng gió bất kỳ,
Hiếu tình khôn lẽ hai bề vẹn hai.
Ngày xuân em hãy còn dài,
Xót tình máu mủ, thay lời nước non.(*)
Chị dù thịt nát xương mòn, |
735. |
Ngâm
cười chín suối hãy còn thơm lây. (*)
Chiếc thoa với bức tờ mây,
Duyên này thì giữ vật này của chung.
Dù em nên vợ nên chồng,
Xót người mệnh bạc, ắt lòng chẳng quên. |
740. |
Mất
người còn chút của tin, (*)
Phím đ àn với mảnh hương nguyền ngày xưa.
Mai sao dầu có bao giờ,
Đốt lò hương ấy, so tơ phím này.
Trông ra ngọn cỏ lá cây, |
745. |
Thấy
hiu hiu gió thì hay chị về.
Hồn còn mang nặng lời thề,
Nát thân bồ liễu, đền nghì trúc mai. (*)
Dạ đ ài
cách mặt, khuất lời,
Rảy xin giọt nước cho người thác oan. |
750. |
Bây giờ trâm gẫy gương tan,
Kể làm sao xiết muôn vàn ái ân.
Trăm nghìn gửi lạy tình quân,
Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôi.
phận sao phận bạc như vôi, |
755. |
Đã
đ ành nước chảy hoa trôi lỡ làng.(*)
Ôi Kim lang! Hỡi Kim lang!
Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây! |
 |
|
 |
|